Thủa còn đi học, tôi có yêu một cô bạn chung lớp, nhưng sau một mùa lúa, cô ta bảo:
- Nhà anh nghèo quá, nếu lấy anh em phải sống sao?
Thế là cô ta chia tay tôi.
Kể từ đó tôi quyết tâm làm giàu. Và để chứng minh điều đó, tôi bỏ học lên Sài Gòn lập nghiệp. Thời gian như nước chảy, giờ đây tôi tự tin rằng mình đã biết mọi cách để làm giàu: từ Âu sang Á, từ Cổ đến Kim, từ cơ bản đến nâng cao. Mọi thứ tôi điều có thể nói vanh vách. Và tôi đã tìm ra cho mình một công thức làm giàu riêng...
Rồi một chiều nọ, trên đường đi làm, tôi gặp lại em của năm xưa. Em đang bán bún riêu. Ôi...biết bao nhiêu kỷ niệm ùa về, biết bao cảm xúc không thể nói nên lời. Em luôn tay luôn chân khi khách gọi.
Tôi muốn giúp em nhưng sao thấy ngại quá! Tôi muốn ngoảnh mặt quay đi, nhưng không nở. Vì khách ngày một đông nên tôi lấy hết tự tin bước vào quán...và: - Vé số đây...vé số đây...mua dùm một tờ đi ạ...vé số đây...
Vâng, đó là bí quyết làm giầu của tôi MAY MẮN+CHĂM CHỈ=TỶ PHÚ Và nếu chưa làm Tỷ phú thì bạn hãy thay đổi công thức một chút: MAY MẮN+CHĂM CHỈ×CHĂM CHỈ=TỶ PHÚ .
Sau tất cả (như một bài hát ấy nhỉ) em là một bà chủ, còn tôi sống qua ngày với một mớ lý thuyết làm giàu.
Trời Sài Gòn về chiều tiếng xe cộ hòa với tiếng người tạo nên một thứ âm thanh đậm chất đất Sài thành. Nhưng đâu đó, có tiếng ai đó cất vang, nửa như giảng nửa như cho người đi đường nghe: - Các bạn hãy đứng dậy, tay đan tay người kế bên và hô to: TÔI SẼ LÀM GIÀU. TÔI QUYẾT TÂM LÀM GIÀU - Vâng, hãy nói to hơn nữa...đúng rồi!
Bỗng đâu cơn mưa bất chợt kéo đến, không biết người ta bỏ tiền ra để học mấy khóa làm giàu nên trời làm cơn mưa, hay vì ông trời thương họ nên làm cơn mưa. Tôi không biết nữa.
Câu chuyện từ Internet được xào lại bởi Vuong Blog.
Kể từ đó tôi quyết tâm làm giàu. Và để chứng minh điều đó, tôi bỏ học lên Sài Gòn lập nghiệp. Thời gian như nước chảy, giờ đây tôi tự tin rằng mình đã biết mọi cách để làm giàu: từ Âu sang Á, từ Cổ đến Kim, từ cơ bản đến nâng cao. Mọi thứ tôi điều có thể nói vanh vách. Và tôi đã tìm ra cho mình một công thức làm giàu riêng...
Rồi một chiều nọ, trên đường đi làm, tôi gặp lại em của năm xưa. Em đang bán bún riêu. Ôi...biết bao nhiêu kỷ niệm ùa về, biết bao cảm xúc không thể nói nên lời. Em luôn tay luôn chân khi khách gọi.
Tôi muốn giúp em nhưng sao thấy ngại quá! Tôi muốn ngoảnh mặt quay đi, nhưng không nở. Vì khách ngày một đông nên tôi lấy hết tự tin bước vào quán...và: - Vé số đây...vé số đây...mua dùm một tờ đi ạ...vé số đây...
Vâng, đó là bí quyết làm giầu của tôi MAY MẮN+CHĂM CHỈ=TỶ PHÚ Và nếu chưa làm Tỷ phú thì bạn hãy thay đổi công thức một chút: MAY MẮN+CHĂM CHỈ×CHĂM CHỈ=TỶ PHÚ .
Sau tất cả (như một bài hát ấy nhỉ) em là một bà chủ, còn tôi sống qua ngày với một mớ lý thuyết làm giàu.
Trời Sài Gòn về chiều tiếng xe cộ hòa với tiếng người tạo nên một thứ âm thanh đậm chất đất Sài thành. Nhưng đâu đó, có tiếng ai đó cất vang, nửa như giảng nửa như cho người đi đường nghe: - Các bạn hãy đứng dậy, tay đan tay người kế bên và hô to: TÔI SẼ LÀM GIÀU. TÔI QUYẾT TÂM LÀM GIÀU - Vâng, hãy nói to hơn nữa...đúng rồi!
Bỗng đâu cơn mưa bất chợt kéo đến, không biết người ta bỏ tiền ra để học mấy khóa làm giàu nên trời làm cơn mưa, hay vì ông trời thương họ nên làm cơn mưa. Tôi không biết nữa.
Câu chuyện từ Internet được xào lại bởi Vuong Blog.
Nhận xét
Đăng nhận xét